Những cái ĐƯỢC ở Cánh Diều Vàng 2015 bị cố tình chối bỏ

22 Apr 2016

Giải thưởng Cánh Diều Vàng 2015 đã khép lại với những khen chê trái chiều. Âu cũng bởi thực chất đó là giải thưởng được báo chí quan tâm, một giải thưởng mà Hội điện ảnh Việt Nam đã rất vất vả để duy trì nó.

Trong loạt bài của trang Zing, đặc biệt là bài Những chiếc ghế trống ở Cánh diều 2015 của tác giả Hào Hoa đã phản ánh quá cực đoan so với thực tế khiến Ban tổ chức không khỏi chạnh lòng.


Ảnh:Hào Hoa

Bản thân những thành viên của công ty truyền thông Đại Tín Nghĩa – Đơn vị đồng tài trợ chương trình là nhân chứng cho toàn bộ khâu tổ chức khi vinh dự tài trợ và phối hợp tổ chức lễ trao giải mang danh hiệu “Oscar Việt Nam” này. Chính chúng tôi hiểu rõ tiêu chí và lý do thực sự vì sao Cánh Diều Vàng 2015 cần phải được duy trì và phát triển tiếp dù nó chưa thực sự hấp dẫn như nhiều đối tượng khán giả mong đợi.

 

Bên trái ông Phạm Canh - Giám đốc công ty truyền thông Đại Tín Nghĩa 

“Đó là một nghi lễ vinh danh, hoàn toàn không phải là show giải trí”

Về hình thức, Cánh Diều Vàng theo lời ông Trịnh Lê Văn – Trưởng ban Văn nghệ VTV; Tổng đạo diễn chương trình lễ trao giải Cánh Diều Vàng 2015 vừa qua đã diễn giải rằng: “ Đừng so sánh khập khiễng giữa tầm Việt Nam và thế giới. Bởi vì cái tầm của nghệ sĩ nước ngoài khác ta. Nếu với Oscar, chỉ cần Angelina Jolie xuất hiện thì đã đủ để truyền thông thế giới phải nhộn nhịp rồi”. Về hình thức bình chọn chúng ta cũng không giống Oscar, chúng ta chỉ có một khoảng thời gian rất ngắn để chuẩn bị tập kết theo mùa ít ngày trước rồi chấm giải. Trong khi với giải Oscar, suốt 1 năm, người ta chọn ra 50 thành viên hội đồng giám khảo với nhiều ngành nghề, tước vị khác nhau và thậm chí không hề biết nhau để xét giải rồi tổng hợp về.

Giải thích lý do vì sao truyền thông khen chê trái chiều, ông Trịnh Lê Văn cũng đã xác nhận trước đó rằng: “Đây là nghề làm dâu trăm họ, bản thân không tránh được những ý kiến khen chê. Về nguyên tắc, đây là lễ trao giải, không phải là một chương trình ca nhạc, giải trí. Mặc dù khán giả ai cũng muốn xem một chương trình giải trí cho mãn nhãn. Truyền thông đơn thuần cũng cố tình hiểu như khán giả, xem nó như những giải khác dạng giải Mai Vàng, Zing, HTV awards… Kỳ thực 2 thể dạng này khác xa nhau.

Bởi vì nó trang trọng đúng nghĩa một lễ vinh danh nghệ thuật nên nó không thể là một sân khấu ngập tràn khói và ánh sáng màu. Về cơ bản nó phải là một giải thưởng hàn lâm, không phải là show giải trí”.

Nhiều tác giả ở một số tờ báo đã cố tình hiểu sai điều này hoặc có thể vì ác cảm những mùa giải trước mà lại tiếp tục “dìm đạp” ý nghĩa thực sự của Cánh Diều Vàng năm nay.

Xét cho cùng, nếu Cánh Diều Vàng 2015 không “hot”, không có sức nặng và tẻ nhạt như một số tờ báo mạnh tay lên án thì đã không có cảnh dẫm đạp của hầu hết các “đại nhà báo” không trưng nổi chức danh, đến cả một tờ giấy bảo chứng như thiệp mời, giấy giới thiệu cũng chẳng có lận lưng hối hả đến, bám víu lấy một chức danh cơ quan báo đài để xông vào nhờ vả, xin xỏ Ban Tổ Chức được tác nghiệp. Thậm chí có người còn nhăn nhó, ức chế ngoảnh mặt đi khi chỉ được giải quyết cho vé mời trên gác. Ban tổ chức đã phải linh hoạt dùng vé mời dự bị để hỗ trợ tối đa việc tác nghiệp của họ.

Vì sự tôn trong tuyệt đối với nghề báo, BTC  không tiện chỉ ra là ai nhưng số lượng này rất đông và hẳn bản thân những người này chắc có lẽ khá “nhột”. Song, chính họ khi được cấp quyền dễ dàng đi vào lại quay ra thổi phồng, cường điệu hóa sự thật về một lễ trao giải nghệ thuật như Cánh Diều Vàng. Báo chí thực sự đã tự “giết mình”, làm mất thiện cảm với ê-kip ban tổ chức, những người luôn muốn tạo điều kiện tuyệt đối để họ tác nghiệp.

Những khẳng định chủ quan và vô căn cứ

 
Đồng ý rằng, ở thời điểm mới diễn ra lễ trao giải, khi khách khứa ùa ra sảnh, một không gian có phần hơi náo nhiệt và lộn xộn. Nhưng bất luận ở tất cả mọi nơi chốn lễ hội nào, không bao giờ có thể có một trật tự nhất định, huống lại ở một sự kiện mà số lượng khách dự tính tham dự đã dự tính xấp xỉ đến con số 1.000.

Dàn sao đến tham dự chương trình

Lượng ghế ngồi ở khán phòng Cung Văn hóa Lao động hữu nghị Việt Xô thực sự đã đầy chỗ. Dụng ý của đạo diễn rất rõ rệt. 2 hàng ghế đầu dành cho các nghệ sĩ lớn tuổi và khách VIP đến với vai trò trao giải. Cụm ghế giữa khán đài dành cho các nghệ sĩ trẻ lên nhận giải và trao giải. Vì đó là trung tâm và sát cánh cửa, dễ cho nghệ sĩ, diễn viên di chuyển linh hoạt. Đó là lý do mà ngay khi tất cả các giải được xướng lên, lần lượt các nghệ sĩ bước ra thì dãy ghế đó đã bị trống đi. Bằng nhãn quan thông thường, phóng viên chưa hiểu dụng ý đã vội vã kết luận là “không có người tham dự”.

Phóng viên thậm chí còn quá hồ đồ khi xác nhận điều này mà chẳng mảy may để ý bóng dáng đạo diễn Trịnh Lê Văn rất căng thẳng, không dám yên vị dù ông xứng đáng có 1 chỗ ngồi trang trọng. Đeo chiếc ba lô màu bạc, ông chăm chú tựa cửa quan sát, nhắc nhở các nghệ sĩ lên xuống theo trình tự dù buổi sáng hôm đó, buổi tổng dợt đã vô cùng cực nhọc.

Người viết bài báo trên còn cho rằng rất nhiều gương mặt vắng bóng. Sự thật chỉ Ban tổ chức đã có lời mời đạo diễn Dustin Nguyễn của phim Trúng số đoạt Cánh diều vàng, diễn viên Kim Hiền đoạt Nữ diễn viên phụ xuất sắc, đạo diễn Đinh Tuấn Vũ đoạt Cánh diều vàng ở hạng mục Đạo diễn xuất sắc, cả NSND Đặng Nhật Minh -Trưởng ban Giám khảo hạng mục giải thưởng dành cho phim truyện điện ảnh… vắng mặt. Song tất cả đều được xác nhận là do yếu tố thời gian và điều kiện không gia chưa cho phép, không hẳn vì nhân vật chê giải, quay lưng. Điển hình như chuyện ca sĩ Mỹ Tâm liên tục vắng mặt tại Zing Music Awards (ZMA) và giải Cống hiến… Nhưng cô vẫn luôn là ngôi vị xứng đáng.

Từ đó, thấy rằng tác giả thật hồ đồ khi phán xét rằng “rất nhiều” song thực sự con số 3 kia không thấm gì với tổng thể đều có mặt, đều nhiệt tình đến phút chót. Ví như  NS Lê Khanh, Chiều Xuân và dàn nghệ sĩ trẻ như Nhã Phương, Thanh Tú, Quang Tuấn, Lan Ngọc… vẫn ở lại đến phút cuối để trả lời phỏng vấn báo chí.

Điều tuyệt vời hơn là nghệ sĩ phía Bắc hầu hết đều rất cởi mở và tôn trọng Ban tổ chức, giờ giấc rất quy củ. Vậy nên, việc biết kết quả dự đoán hoặc rò rỉ thông tin nào đó nếu có hiển nhiên không thể nào tuyệt đối hoặc giữ bí mật toàn phần. Tiền lệ cho thấy lịch sử nhiều giải thưởng quốc tế như Cannes, Hoa hậu thế giới… đều đã từng gặp dính “phốt”.

Riêng việc mời cậu bé Trọng Khang của phim Tôi thấy hoa vàng trên cỏ Xanh cũng đã khiến BTC khá mệt nhọc. Hội Điện Ảnh trước đó vốn không thông báo về giải thưởng mà chỉ đưa thiện chí mời bé ra HN, đài thọ phí vận chuyển, ăn ở như mọi năm. Thời điểm này Trọng Khang đang thi học kỳ, chính mẹ của bé, chị Hoàng Kim đã rất tiếc nuối sau khi theo dõi chương trình.

Và sự thực về cái gọi là…. những chỗ trống

Bản thân đạo diễn Trịnh Lê Văn xác nhận: “Đây là một giải vinh danh nghệ thuật và việc đan cài các chương trình ca nhạc xen kẽ để thư giãn cho khán giả là điều cần làm”. Thế nên, chẳng có sự nỗ lực cố gắng "vớt vát" nào trong việc đưa yếu tố giải trí nào mà đơn thuần là sự kết hợp cần thiết. Thêm vào đó là phải cân đối các hạng mục, thể loại phim truyền hình với các hạng mục giải thưởng thể loại phim kén khán giả hơn như Phim tài liệu, Phim khoa học, Phim hoạt hình… Đó là một dụng ý cần thiết mà mỗi đạo diễn từ cấp độ đơn thuần đến tầm cỡ đều phải làm.  Nếu sức hút cần có và hấp dẫn đến phút cuối thì nhẽ ra đạo diễn đã để các diễn viên trẻ đẹp như Nhã Phương, Việt Anh lên nhận giải sau cùng để tạo kịch tính chứ không thể nào “món ngon” cho khán giả ăn ngay khiến họ dễ dàng “no bụng” cả thèm chóng chán được. Luận điệu này thật tâm nghe không mấy thuyết phục.  Bởi vì theo nguyên lý chung, những giải thưởng quan trọng nhất, hấp dẫn nhất, được chờ đợi nhất luôn được công bố sau cùng.

Diều đã tự bay lên nhờ cả gió lành & gió độc  

Bàn về sự cố trao giải vốn đã trở thành “chuyện thường ngày ở huyện” trong các lễ trao giải của Cánh diều. NSND Trung Hiếu đứng bối rối giữa sân khấu khi không thể tìm thấy tên nữ diễn viên đoạt giải để công bố, nhà tài trợ lên nói một tràng về "chiếc diều vàng" (trong khi tên của đêm trao giải là Cánh diều), hay tên người đoạt giải là Đỗ Lệnh Hùng Tú, người trao giải lại xướng tên rất to (lần đầu tiên) là Đỗ Lệnh Hùng và nhận tiếng nhắc khá to "Hùng Tú"… đã trở thành những sự cố khiến người ta không còn bất ngờ… Song, khi truyền hình trực tiếp, mỗi nhân vật tham dự là một sắc màu, mảng miếng ráp lại, nó hoàn toàn không có trong kịch bản. Sự thật thà của những chương trình truyền hình trực tiếp luôn khiến người ta sẽ dễ dàng phẩy tay ch qua.  Mỗi dịp trao giải nào cũng đều có sự cố là lẽ đương nhiên, sạn là điều khó tránh khỏi trong tất cả mọi “nồi cơm”. Tuy nhiên, nếu gom tất các những điểm trừ ấy thì cách thức làm năm nay, hẳn có thể đã có thể cho Cánh Diều Vàng 2015 một điểm cộng mới.

Ngạn ngữ Đức có câu: Bất hạnh lớn nhất đời người là so sánh mình với người khác. Và điều bất hạnh ấy tiếp tục diễn tiến. Cánh Diều Vàng năm nay dĩ nhiên luôn bị so sánh với những năm xưa và năm xưa nữa. Bao giờ cũng thế. Nhưng công bằng mà nói, năm nay chẳng có ai trong BTC đi khóc lóc như Quyền Linh, cũng không than thở khó khăn cực nhọc thế nào. Bản thân Hội điện ảnh đã mạnh dạn cùng phối hợp với một công ty truyền thông là Đại Tín Nghĩa, đơn vị từng tổ chức thành công nhiều sự kiện mang tâm quốc tế như Elite Model Look…  Chính đơn vị này đã kết nối với nhiều nhãn hàng khác để chủ động tài chính cho toàn bộ chương trình Diều Vàng, đó đã là một sự cố gắng thay đổi. Cánh diều vàng 2015 năm nay được ví như một “cậu thiếu niên 13 tuổi” sau một trận ốm nặng bị xương khớp đã chịu khó đứng lên bằng đôi chân của mình đón tuổi 14 đầy mạnh mẽ. Và bản thân “cậu trai trẻ” ấy sẽ tự mình rút kinh nghiệm để những mùa sau trở nên vững vàng hơn nữa. Những ngọn gió dư luận khen chê kia dù thế nào vẫn đều được ghi nhận và sẽ dùng nó làm động lực đẩy diều bay lên, vút hơn, cao hơn ở những mùa sau mà thôi.

T.H/Men&life


Back to Top